Thánh Giuse: Giữ Gìn Ơn Gọi |
| Lm. Xuân Hy Vọng |
Thánh Giuse: Giữ Gìn Ơn Gọi
Khi nói đến tiểu sử
ơn gọi hoặc những câu chuyện ơn gọi, chúng ta thường được lắng nghe,
học biết, chia sẻ biết bao nhiêu tình tiết, hoàn cảnh mà trong đó
Chúa mời gọi chúng ta bước theo Người trên con đường tận hiến-phục
vụ-truyền giáo, cũng như trao ban ân sủng đặc biệt cho một số người
sống và hoạt động trong các dòng chiêm niệm. Trong vô số chư Thánh được mệnh danh là Thánh bổn mạng cho ơn gọi không ai khác, chính là Thánh Cả Giu-se. Ngài thầm lặng chở che, giữ gìn hạt giống ơn gọi cho mọi ứng viên chuẩn bị bước vào đời sống dâng hiến. Và câu chuyện rất xúc động đã xảy ra tại đất nước xa xôi Ba-lan vào khoảng năm 1650. Sau khi sơ dòng Cát-minh tên là Tê-rê-sa Giê-su Ma-hô-luk-ka qua đời, thì câu chuyện tìm kiếm ơn gọi và sống theo ơn gọi của sơ được nhắc tới, cũng như nhiều người biết đến.
Trong bộ áo tu phục mượn trắng tinh ấy, cô bé dường như nhận ra ý hướng đi tu, muốn thực sự bước vào dòng, khoác trên mình chiếc áo dòng của chính mình, chứ không phải chỉ là đồ mượn để đóng kịch. Và cứ thế, dần dần ước muốn đi tu lớn lên từng ngày. Tuy nhiên, trông thấy cô bé mặc như vậy, người mẹ chẳng thích và giận ra mặt, bắt cô cởi bỏ nó ra. Bởi lẽ, bà ta có ác cảm với các nữ tu trước đó khá lâu rồi, nên bà rất khắt khe, và cấm không cho cô con gái út đi tu!
Tương tự, những lúc thế này, cô bé cũng xin lỗi Chúa vì biết bao nhiêu điều không hay không tốt, những lỗi lầm mà bấy lâu làm phiền lòng Chúa, và cha mẹ. Tình cờ một hôm, cha quản xứ thuộc dòng Cát-minh ghé thăm gia đình cô, trông thấy bộ dạng, sắc mặt cô bé, cha khẽ nói: “Con gái à, đừng lo lắng quá! Chúa sẽ cho con trở nên người phục vụ trung thành của Người mà.
Hãy siêng năng cầu nguyện và chờ đợi nhé!” Vài ngày sau, cô mạnh dạn bộc bạch với bố mẹ ước muốn đi tu của mình. Dĩ nhiên, nghe xong, mẹ cô rất đỗi giận dữ, phản đối, lỡ miệng nói ra: “Nếu con vẫn muốn vào dòng tu, thì mẹ thà chết sớm còn hơn”.
Lúc ấy, bà con gần xa ai cũng biết để được vào dòng tu, cô bé phải có sự cho phép của bố mẹ ruột; họ cũng đã cố gắng khuyên răn, bàn chuyện với mẹ cô, nhưng chuyện chẳng thay đổi gì, đâu vẫn vào đấy. Ma-hô-luk-ka không thể không buồn, đến nỗi đã nói hết mọi điều cho cha quản xứ biết; và ngài động viên cô bé đừng bỏ cuộc, mà nên tiếp tục cầu nguyện liên lỉ.
Trong giờ cầu nguyện mỗi ngày, cô luôn chạy đến với Đức Mẹ trước tiên, sau đó khẩn khoản nài xin Thánh Cả Giu-se như đã từng được nghe đến đời sống cầu nguyện của Thánh nữ Tê-rê-sa A-vi-la. Lạ thay, cứ mỗi lần cầu nguyện, cô bé lại cảm nhận sâu sắc tình mến, sự quan tâm, chở che êm ái của Cha Thánh Giu-se. Mặc dù biết chẳng thể thay đổi tâm tính của bố mẹ, nhưng hằng ngày đều dâng lên Thánh nhân tình thế khó khăn này.
Tưởng dễ thở đôi chút, nhưng mẹ cô ngày càng cấm cản, không cho cô đến nhà thờ, đến nỗi khoá cửa phòng, không cho cô ra ngoài. Dẫu chịu đựng trong nước mắt giàn giụa, nhưng cô chẳng bao giờ căm ghét mẹ mình. Nhưng khi đến tháng ba, đặc biệt lễ kính Thánh Giu-se, cô bèn can đảm xin mẹ cho phép đến nhà thờ dự lễ. Vì cũng biết đây là dịp lễ lớn, nên bà để Ma-hô-luk-ka đi lễ, với điều kiện phải về nhà ngay sau Thánh lễ kết thúc.
Không lâu sau, đột nhiên mẹ Ma-hô-luk-ka thay đổi hoàn toàn, và đồng ý cho phép cô vào dòng Cát-minh. Không khỏi bồi hồi cám ơn Thánh Giu-se đã gìn giữ ơn gọi của mình, giờ đây niềm vui được sống tận hiến cho Chúa đã khiến cô quên hết những nỗi buồn, sầu khổ bấy lâu. Nay, đặt chân vào dòng Cát-minh, trở nên nữ tu thánh thiện của Chúa, trong tu phục tinh tuyền của riêng mình, chứ chẳng phải chiếc áo mượn của ai!
Những lúc này, sơ nhớ lại lời dặn của mẹ, khi chở đến nhà dòng: “Bố mẹ đồng ý cho con đi theo ơn gọi của mình, nên buồn vui sướng khổ gì con cũng nên trung thành, kiên định sống với hội dòng, vì con nhất quyết một mựt xác thực đây là cuộc sống của con mà!” Nhiều lúc, ma quỷ bóp méo lời nói này, trái lại gợi lên sự đa nghi trong lòng sơ cũng như có tiếng bố mẹ vang vọng nghi vấn về ơn gọi của sơ.
Rất đau khổ, nhưng sơ cương quyết không xa rời đời sống cầu nguyện, suy gẫm, chiêm niệm, hầu vượt thắng các cơn cám dỗ thường trực này. Và cứ mỗi lần xưng tội, cha giải tội luôn khuyên răn với xác quyết, kèm theo lời hứa với Thánh Cả Giu-se: “Xin cho con một lòng sống trọn đời với ơn gọi này!”
|